Home / Tin giáo dục / Học sinh vùng cao sẽ đón khai giảng như thế nào?

Học sinh vùng cao sẽ đón khai giảng như thế nào?

Không cờ hoa, quần áo mới, thậm chí không cả ghế ngồi, một bức ảnh về lễ khai giảng của trẻ em vùng cao khiến nhiều người không khỏi chạnh lòng suy ngẫm. Trong không khí ngày lễ khai trường, thầy cô cùng học sinh cả nước nô nức trong những bộ đồng phục mới tinh tươm chào đón năm học mới. Thế nhưng đâu đó vẫn còn những hình ảnh ngày lễ tựu trường ở một số địa phương vùng cao khiến ai nhìn thấy cũng phải xót xa. Cùng với trung tâm ôn thi vào lớp 10 Edufly tìm hiểu xem sao nhé. 

Đây chỉ là một trong số ít những lớp học vùng cao còn đang thiếu thốn nhiều điều kiện vật chất cho học sinh. Mặc dù những bức ảnh không mới nhưng nó nhanh chóng gây được sự chú ý của đông đảo người dân. Nếu nhìn những hình ảnh ngày khai giảng hôm nay trên khắp nơi trong cả nước, bức hình này quá khác biệt. Những em học sinh lấm lem, nhếch nhác ngồi xổm xếp hàng trên sân trường đầy đất đá. Ngày tựu trường các em không có đồng phục, không cờ hoa rực rỡ, chỉ có một chiếc bảng ghi dòng chữ "Lễ khai giảng" đằng sau là lớp học đơn sơ, tồi tàn.

vùng cao

Nhìn hình ảnh này, không ai có thể cầm lòng trước sự thiếu thốn của những em nhỏ vùng cao. Nhiều cư dân mạng mong muốn các em nhỏ sớm có được một lớp học hoàn thiện hơn để có thể an tâm theo đuổi con chữ.

vùng cao 1

Với nhiệt huyết của tuổi trẻ và niềm đam mê nghề, hơn 10 năm nay, thầy giáo trẻ Vi Văn Thỏa, giáo viên Trường tiểu học Trung Lý, xã Trung Lý, huyện Mường Lát, tỉnh Thanh Hóa đã vượt qua khó khăn để cắm bản, đem con chữ đến với những em nhỏ vùng cao.

Từng đi bộ hàng chục km đường rừng để đi tìm con chữ, chàng trai trẻ dân tộc Thái Vi Văn Thỏa thấu hiểu được sự nghèo khó, đói ăn, “khát chữ” của trẻ em vùng cao. Đây cũng là động lực để chàng trai trẻ Vi Văn Thỏa quyết tâm theo ngành sư phạm nhằm đem con chữ đến với học sinh vùng cao. Điều kiện giảng dạy và công tác khó khăn là vậy nhưng chưa thấm vào đâu với khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày. Đã nhiều năm nay, thầy giáo Thỏa cùng các giáo viên khác phải sống trong căn phòng tạm bợ. Mọi sinh hoạt cá nhân đến việc soạn bài lên lớp đều gặp nhiều khó khăn do căn phòng chật hẹp. Nắng Hè thì oi bức, trời mưa thì dột nát.

Không chỉ chỗ ở khó khăn, vào mùa nắng, các giáo viên phải đối mặt với vấn đề thiếu nước sinh hoạt trầm trọng. Để có nước nấu ăn, sinh hoạt hàng ngày, các thầy cô phải đi bộ vài cây số xuống khe suối lấy nước về dùng. Nhắc đến chuyện về thăm quê, thầy tâm sự: "Con trai tôi từ ngày sinh ra đã phải gửi ông bà nội chăm nuôi, mặc dù rất nhớ con nhưng một năm tôi chỉ tranh thủ về thăm con 1-2 lần. Nhớ vợ, thương con, tôi coi học sinh như con mình mong khỏa đi nỗi nhớ." Tại điểm trường không có sóng điện thoại di động nên mỗi khi muốn nói chuyện với gia đình, người thân, các giáo viên ở điểm trường phải bắc thang leo lên cây mới có sóng điện thoại. Khó khăn vất vả là vậy, nhưng thầy Thỏa và các thầy cô nơi đây luôn động viên nhau và hứa quyết tâm cắm bản để mang "con chữ” đến với những học trò miền biên giới.

vùng cao 2

Một bản trẻ đã từng là một trong số những học sinh vùng cao trên nhớ lại: "Ngày xưa mình đi khai giảng cũng không có ghế ngồi. Mỗi lần như vậy mình rất ghét khai giảng, chào cờ, 20/11 và bế giảng vì ngồi lâu rất mỏi chân. Nhìn các em bây giờ làm mình nhớ ngày ấy. Thương các em lắm".

vùng cao

"Thông cảm vì vùng sâu các em đến trường đã là một thành công lớn vì không biết có nhiều học sinh đến không nên không thể chủ động chuẩn bị được", một ý kiến khác cho hay.

Con người không có quyền được lựa chọn sinh ra trong hoàn cảnh nào, có những số phận kém may mắn hơn chúng ta rất nhiều. Hãy chung tay giúp đỡ những đứa trẻ vùng cao thông qua các chương trình thiện nguyện. 

Để lại một trả lời

Địa chỉ email sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc được đánh dấu *